NGẪU HỨNG + SÁNG TẠO = THĂNG HOA
Pellegrini từng tuyên bố: “Tôi thích tấn công, kiểm soát trận đấu, tạo áp lực và chơi hấp dẫn. Chính vì vậy mà trong một ngày đẹp trời, chúng ta có thể thấy các cầu thủ Man xanh ‘thêu hoa dệt gấm’, thoải mái tung hứng, phối hợp và ghi bàn”. Đó là cách mà Jesus Navas tỏa sáng với cú bấm bóng siêu đẳng, cú tăng tốc hợp lý và pha dứt điểm chéo góc hoàn hảo. Đó là cách mà Yaya Toure thoải mái bật tường với các đồng đội, dùng kỹ thuật cá nhân và sức rướn khủng khiếp của mình để vượt qua cả hàng thủ Tottenham trước khi tạo điều kiện cho Aguero ghi bàn. Và nếu như được chọn một gương mặt tiêu biểu cho lối chơi và phong độ hiện tại của Man City, thì hãy quan sát cách mà Kun Aguero chơi bóng: tinh tế và thông minh, ranh mãnh, ngẫu hứng nhưng hiệu quả.
Đúng là Man City đang chơi rất hay, rất thăng hoa. Đến một đối thủ sừng sỏ, một đối thủ là Tottenham còn bị họ cho “sập hầm” (thua trắng như một set trong tennis). Song dù thắng đậm Tottenham, nhưng Man xanh cũng mới chỉ vươn lên vị trí thứ 4 với vẻn vẹn 22 điểm, kém đội đầu bảng Arsenal tới 6 điểm, vị trí dẫn đầu và ngôi vô địch vẫn là một giấc mơ rất xa. Tại sao?
… NHƯNG KHI “MẤT HỨNG”, MAN XANH TRỞ NÊN NHẠT NHÒA
Người ta nói, nếu cứ chơi với phong độ như trận hủy diệt Spurs cuối tuần qua, thì có lẽ Man City đã trở thành “độc cô cầu bại” của nước Anh. Nhưng bóng đá không đơn giản như thế, xen lẫn những thắng lợi rất đậm đà đó là những trận thua bẽ bàng trước Cardiff City, Aston Vila hay gần nhất là Sunderland với chỉ một bàn cách biệt. Chính những trận thua đó đã khiến Man xanh đáng lẽ phải là gã khổng lồ của bóng đá châu Âu, thì lại trở thành một đội bóng tầm thường đang cố chen chân vào Top 4 Premier League.
Điều đáng lo ngại trong tất cả những thất bại đáng xấu hổ đó là Man xanh đều thể hiện một sự bế tắc, một sự lúng túng và yếu ớt đến kỳ lạ. Ngoài thất bại toàn diện 1-2 trước Chelsea tại Stamford Bridge, thì những thất bại còn lại đều là những nỗi đau khôn nguôi. Bởi vì trong những trận đấu đó, Man xanh đều thể hiện được sự vượt trội trước đối thủ về khả năng kiểm soát bóng, thế trận và cả cơ hội ghi bàn. Nhưng cuối cùng kịch bản chung vẫn là thất bại. Một điểm chung nữa của những trận đấu đó chính là các đối thủ đều chấp nhận phận cửa dưới và chủ động phòng thủ có chiều sâu. Nhưng với lối chơi lăn xả đầy chặt chẽ và tính toán, các đội bóng yếu vẫn có thể hóa giải những đường lên bóng của đội chủ sân Etihad, để rồi tung những pha phản công chết chóc.

Các đội bóng của Pellegrini đều chơi rất thăng hoa nhưng luôn lỗi hẹn với danh hiệu
Có lẽ nguyên nhân chính vẫn đến từ tinh thần và bản lĩnh của chính đội bóng này. Những màn trình diễn của Mangrini (Manchester City của Pellegrini) trong các thất bại đó không quá tệ. Nhưng nó vẫn thiếu một chút gì đó để mang lại chiến thắng. Hay chính xác hơn, những thất bại đó đến từ chính triết lý chơi bóng khá mạo hiểm và thiếu sự cân bằng khi quá thiên về tấn công của vị thuyền trưởng người Chile. Nói cách khác, đó là hệ quả của lối chơi quá tự do, quá phóng khoáng và thiên về cảm xúc. Khi nguyên liệu đầy đủ, nó sẽ tạo nên một thứ cocktail tuyệt hảo. Nhưng khi thiếu một vài yếu tố thì nó lại thành một thứ rượu pha tạp và nhạt thếch. Chẳng hạn như khi được thi đấu trên sân nhà, trước sự cổ vũ của khán giả nhà, Man xanh thực sự là một đội bóng hoàn hảo, nhưng mỗi khi phải làm khách thì họ lại trở nên mong manh và thất thường.
ĐẾN LÚC PELLEGRINI THAY ĐỔI TRIẾT LÝ!
Trớ trêu thay, đây lại là căn bệnh cố hữu của nhà cầm quân người Chile, bởi nhắc đến những đôi bóng của Pellegrini, người ta luôn nhắc đến những đội bóng có lối chơi hay, đẹp mắt và rất quyến rũ nhưng lại chẳng bao giờ là số 1. Mà danh hiệu lại là thứ mà Man City và đặc biệt là các tỷ phú Ả-rập luôn khao khát và hướng tới. Có thể trước đây Pellegrini chỉ được cầm quân ở những đội bóng trung bình và nhỏ. Còn đây lại là Man xanh, rất khó để họ chấp nhận một đội bóng đầy tiềm lực lại chỉ chơi hay mà không có danh hiệu.
Có lẽ đã đến lúc Pellegrini phải điều chỉnh, ông từng tuyên bố: “Tôi tôn thờ lối chơi tấn công, có những chi tiết nhỏ có thể tác động đến lối chơi, tùy thuộc vào những cầu thủ bạn có trong tay, nhưng cũng có những nguyên tắc không thể thỏa hiệp”. Đó là một tuyên ngôn đầy sức nặng và có lẽ cũng không cần thay đổi triết lý tấn công đầy quyến rũ đó. Thay vào đó ông nên chú trọng vào những chi tiết nhỏ, chẳng hạn như sự chặt chẽ trong lối chơi hay sự cân bằng hơn giữa tấn công và phòng ngự, biết đâu đấy Man xanh sẽ trở nên hoàn thiện hơn và Pellegrini cũng sẽ khẳng định được năng lực thật sự của mình.